Trong quán, người đứng đầu về bối phận và chưởng quản giới luật của Võ Đang là Trần Diêu, đang đứng trang nghiêm ngoài ngưỡng cửa, nhìn vào pho tượng Chân Vũ đại đế trong điện. Bên cạnh lão là Tống Tri Mệnh, người đã hơn một trăm bốn mươi tuổi và trải qua bốn đời chưởng giáo, cùng với Du Hưng Thụy, sư phụ của Lý Ngọc Phủ, chưởng giáo Võ Đang hiện nay.
Thần sắc của ba vị chân nhân đều vô cùng ngưng trọng, Du Hưng Thụy tính tình không giấu được lời, nhẹ giọng hỏi hai vị sư huynh: “Thế tử điện hạ lần thứ hai du lịch giang hồ trở về Bắc Lương, đã luôn hỏi chúng ta về sự khác biệt trong phép thỉnh thần của Võ Đang và Long Hổ sơn. Dựa theo quy mô của chu thiên đại tiếu này, thế tử điện hạ muốn thỉnh vị thần tiên nào có duyên nợ sâu sắc với Võ Đang chúng ta đây? Vốn dĩ nếu tiểu sư đệ chịu phi thăng, đến lúc đó thỉnh Lữ Tổ giáng thế cũng không quá khó, ít nhất cũng dễ dàng hơn một chút so với việc chứng trường sinh khó như lên trời. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù không khó như lên trời, với tu vi hiện nay của thế tử điện hạ, mấu chốt là người xưa nay không tu đạo, cho dù có Võ Đang dùng tám mươi mốt ngọn núi để lập đại tiếu, cũng chưa chắc đã thỉnh được vị chứng đạo tiên nhân mà theo thiên lý thì không nên vướng bận trần thế. Trần sư huynh, Tống sư huynh, nói thật, ta vẫn luôn không muốn Võ Đang sơn dính líu vào cuộc tranh giành ngôi báu thế tục, điều này trái với di huấn của Lữ Tổ!”




